Tập thơ tình mùa hạ nhẹ nhàng,cảm xúc,sâu lắng nhất

0
tapchivanhoc img 1 - Tập thơ tình mùa hạ nhẹ nhàng,cảm xúc,sâu lắng nhất

Thơ tình mùa hạ,những bài thơ nhẹ nhàng,lãng mạn,đong đầy cảm xúc sâu lắng. Nhắc đến mùa hạ là nhắc đến lứa tuổi học sinh,sinh viên với những mối tình trắng trong,đong đầy kỉ niệm.Hạ đến mang theo nỗi chia xa, đôi khi “gieo rắc” tình cảm nồng thắm cho đôi lứa yêu nhau. Những con phố trải dài ánh nắng vàng, tiếng ve sầu râm ran, gió thổi nhẹ nhè mơn man gò má em,anh thẹn thùng,e ấp trộm nhìn….

Hôm nay Tapchivanhoc.com xin gửi đến các bạn những bài thơ tình mùa hạ nhẹ nhàng,cảm xúc,sâu lắng nhất. Chúc các bạn thật vui vẻ khi hòa mình vào thơ ca!

Tập thơ tình mùa hạ hay nhất

Hạ về mang những cơn mưa làm cho ta..mát dịu và kỷ niệm lại ùa về… đó là những kỷ niệm mùa thi của tuổi học trò, là mùa thi mùa của chia ly và là mùa của tình yêu tuổi học trò bắt đầu. Những cơn mưa mùa hạ làm tươi mát cả đôi tim bạn trẻ và bao kỷ niệm tươi thắm hai tâm hồn, một tình yêu tuổi học trò đẹp trong sáng biết bao. Cùng chia sẻ tập thơ tình mùa hạ hay nhất sau đây để tìm chút lắng lòng bạn nhé!

Tình yêu giữa mùa hè

Tác giả: Đông Hòa

Hân hoan mùa hè cùng nhau đón

Trên tay cầm những cánh diều hoa

Vẽ lên con bướm màu xanh tím

Vươn bay trên bầu trời cao xa

Hân hoan đây mùa hè hãy đến

Cùng lắng nghe dế lúc tờ mờ

Trong hộp nhỏ khoe anh, khoe bạn

Vui sướng một thời của tuổi thơ

Hè về nhìn phượng đỏ đầy sân

Chân đứng ngước nhìn mắt bâng khuâng

Thấy em đã thành cô thiếu nữ

Đã qua thời đuổi bướm hái trâm

Và giờ đây anh đã yêu nàng

Yêu mái tóc thề buông gió sang

Yêu hình dáng bao ngày thầm ước

Một đời với tiếng hẹn trăm năm.

Ru Em Vào Hạ

Bóng tình! Con sóng lẻ lôi
Đưa em vào hạ hoa cài tóc mây
Thì thầm sóng lặng gió lay
Đồi thông nghiêng ngả mây bay bóng tình

Em ơi! Ngọn sóng rập rình
Tình anh biên giới thình lình trăng theo
Tóc bay cuối ngọn thông reo
Mưa bay gió rit rì rào lòng anh

Bầu trời xanh thẳm đêm thanh
Con thuyền neo đậu bồng bềnh khơi xa
Chập chờn ánh mắt sao sa
Dáng em Nguyệt quế châu sa hạt cườm

Biển khơi dậy sóng thâu đêm
Mắt em nâu sẫm, môi mềm năm canh
Ta về bến thát vàng oanh
Ru em vào hạ long lanh trăng rằm!

Ru Tình Vào Hạ

Nhớ lắm em tôi ngày xưa ấy
Tóc thề da trắng nụ cười xinh
Khắc dấu trong tim những ân tình
Một thời hoa nắng còn đâu nữa

Tìm lại tháng tư tình chan chứa
Đưa hạ quay về cảnh ngày xưa
Tương tư hoa vỡ trong gió mùa
Cho ta dệt nắng thả trời cao

Xem thêm:  Nêu suy nghĩ của em về: Khiêm tôn, thật thà, dũng cảm

Tháng tư tìm lại chút ngọt ngào
Ru tình gởi gió lá cuốn bay
Cuồng quay theo sóng vọng gọi ngày
Vấp phải mùa thương…là nỗi đau

Hạ đã rơi đâu khúc dạo đầu
Nhớ trường, nhớ bạn,nhớ tiếng ve
Phượng đỏ,tím rơi khi hạ về
Cảm thương giữ lại chút tình riêng.

Mưa Khóc Tình Xưa

(Huỳnh Minh Nhật)

Ngày ấy hạ buồn tiễn em đi
Ta đứng nhìn theo ngóng đợi gì?
Heo hút lưng trời mây lặng lẽ
Chiều buồn mưa đổ khóc biệt ly

Biết nói gì đây phút chia tay?
Nửa tình tha thiết nửa đổi thay
Một nửa hạ tàn trên hè phố
Vàng thu một nửa nỗi niềm này

Lá mãi xôn xao lời của lá
Sầu vẫn gợi sầu ta với ta
Khói thuốc giăng mờ đêm khuya lạnh
Lững thững trôi về nơi xứ xa

Đêm nay mưa rớt bạc trăng phai
Lòng sâu thăm thẳm phố chợt dài
Miên man đợt gió lùa vai áo
Có phải mưa buồn mưa nhớ ai?

Mối Tình Hoa Phượng

(Huỳnh Minh Nhật)

Còn gì tôi ơi hạ đã chia xa
Giấu làm chi bao dư lệ nhạt nhòa
Những niềm riêng lâu rồi không dám nói
Viết vào thơ nức nở tháng ngày qua

Đừng khóc nữa, điều gì thao thức lạ
Áo ai bay vương nắng mắt môi mềm
Cơn gió nào ghé về song cửa lớp
Để mùa hè gọi mãi chẳng thành tên

Em hái hoa cất vào chốn êm đềm
Ta vào đời xa một thời vụng dại
Phút phân ly cõi lòng trôi hoang hoải
Bằng lăng rơi lịm tím dấu xa vời

Xa nhau rồi còn thương nhớ người ơi
Đứng cạnh nhau sao lòng buồn đến thế?
Tiếng ve kêu liệu một lần có thể
Trả về đời mùa hạ của ngày xưa?

Hoa chiều nay xơ xác mảnh hương thừa
Người bước đi giấu lòng qua vội vã
Hoa khờ dại cháy mình chiều nắng hạ
Đợi thu về vàng những gót chân sâu

Ve vẫn kêu nét bút gợi thương sầu
Là bắt đầu mùa hoa trên xác máu!?
Ai hững hờ cánh phượng miền yêu dấu
Áo trắng ngần một thuở giấu hương trinh…

Mưa Hạ!

(Huỳnh Minh Nhật)

Mưa lại về trên những ngả đường quen
Rơi vội vã lên tóc người chờ đợi
Hạ độ này đã thơm mùi tháng mới
Vẫn ngập ngừng chới với thuở vào yêu

Gốc phượng xưa gục đổ dưới hiên chiều
Đứng liêu xiêu giữa màn mưa tầm tã
Bờ môi em ướp hương tình mùa hạ
Có nghe gầy trên những phiến chân qua?

Và em ơi… nơi ấy cuối trời xa,
Mỗi lần mưa có ngập tràn thổn thức;
Có thương quá những hôm chiều rạo rực;
Có bồi hồi… day dứt ở trong tim?

Những loài ve cứ mải miết đi tìm
Mà quên mất mình đã sầu da diết
Như trong mắt gã si tình em biết,
Tháng năm qua mưa có ngớt bao giờ…

Xem thêm:  Thơ tình của núi – chùm thơ tình hay nhất viết về núi rừng

Tôi đã già để viết những niềm mơ
Chỉ luyến thương cho một thời xa ngái
Lỡ mai đây bến đời không gặp lại:
– Có chạnh lòng… ái ngại nhớ về nhau?…

Hạ Về Trong Đáy Mắt Nâu

(Huỳnh Minh Nhật)

Cái nắng hè oi bức đổ mồ hôi
Gió mây trôi hững hờ bằng lăng tím
Hạ lại về cho lòng ta tìm kiếm
Em giấu gì đằng sau đáy mắt nâu?

Hạ về rồi em còn lạc nơi đâu?
Sao chẳng nói để ve sầu nức nở
Mưa hạ về nghe như lời than thở
Bụi thời gian bị bôi xóa lạnh lùng

Ta chạnh lòng đơn lẻ vẽ chân dung
Một hồn thơ cho những ngày xa vắng
Gửi tặng em tiếng tự tình sâu lắng
Tiếng yêu đầu thuở mười tám ngây ngô

Giờ qua rồi thời áo trắng vu vơ
Em vẫn thế, thờ ơ nào có biết
Phượng vẫn rơi, và rơi không kể xiết
Ngọn lửa tình còn thổn thức trong ta

Hạ nay về ta nhớ hạ hôm qua
Nhưng hạ hỡi, ta chẳng còn lo sợ
Ngày hạ đi bỏ lại tình dang dở
Nay hạ về, tình vẫn vậy, dở dang…

Những Mùa Hạ Vắng

(Huỳnh Minh Nhật)

Em có thấy hạ về trong nắng muộn?
Khi tiếng ve đã mỏi cuối chân trời,
Và có thấy nắng loang đầy nỗi nhớ,
Giữa đêm gầy muôn vạn ánh sao rơi?

Tôi trở lại những nơi mình hò hẹn
Chợt giật mình ngơ ngác mắt buồn em
Chiều chập choạng chở người theo hoài niệm
Phố loay hoay gọi gió cuốn chân tìm…

Đêm mưa cuối đã thay lời hát cuối
Mùa hạ sang phượng cháy những con đường
Em có thấy hồn thơ ai đó gọi,
Như giận hờn một kẻ đã từng thương?

Hoàng hôn nay phố vắng ai buồn lắm!
Hạ về rồi em còn lạc nơi đâu?
Ve quạnh quẽ dưới ánh chiều vàng vọt
– Chợt bồi hồi, thảng thốt khóc tìm nhau…

Hạ Nhớ!

(Huỳnh Minh Nhật)

Em về không mùa hạ sắp về rồi
Cơn mưa rào tắm hàng cây trước ngõ
Ve khan tiếng u sầu trong làn gió
Chiều nhạt nhòa màu phượng đỏ ngày qua

Hạ năm này không biết có còn xa?
Hoàng hôn rớt bâng khuâng bằng lăng tím
Khói thuốc rơi bờ môi anh ngọt lịm
Ký ức buồn khắc khoải mãi không thôi

Thấm thoắt đưa rồi cũng mấy hè trôi
Người dưng đợi một người dưng không thấy
Hạ dửng dưng đến rồi đi, thế mãi
Bóng người xưa còn hun hút nơi nào

Tình chênh vênh nên lệ mãi tuôn trào
Lối ngày xưa chắc mình anh còn nhớ
Hạ oi bức nặng nề tim ngạt thở
Hay tại lòng cứ mãi đợi chờ em?

Xem thêm:  Phân tích về bài thơ Phong Kiều dạ bạc

Em về không mùa hạ sắp về rồi
Em về không mùa hạ của tôi ơi…!

Màu Thời Gian

(Hoàng Mai)

Phượng lại về khoe sắc với trời xanh
Cái oi bức nặng nề như ngộp thở
Người thành phố với khát khao chợt nhớ
Trận mưa rào tưới mát lúc hè sang

Nàng Xuân rời khi trời đất qua trang
Phượng rực rỡ khoe sắc màu đỏ thắm
Phượng đấy ư… này em… tuyệt lắm
Áo trắng sân trường được dịp ngừng bay

Biển hạ vàng ru hồn khách đắm say
Cái tuổi thần tiên anh đàn em hát
Biển gợi tình em tung tăng bờ cát
Bài tình ca ngọt mãi đến bây giờ

Anh vẫn đàn em mải miết làm thơ
Tiếng tiêu ai vọng sang nương theo gió
Em bối rối… lời yêu anh vừa ngỏ
Má ửng hồng mong quả chín đừng rơi

Phố ồn ào lòng biển lại đầy vơi
Từng ngọn sóng ập vào rồi xa mãi
Như tình yêu có bao giờ dừng lại
Biển lặng rồi… mà sóng vẫn lao xao

Một Trời Phượng Cũ

(Huỳnh Minh Nhật)

Hạ sang mùa, phượng đầy vai áo tôi
Nhớ chiều mưa thuở ấy đã xa rồi
Phượng trong tôi một trời loang máu đỏ
Phượng của người tình gõ nhịp trên môi

Cũng đã lâu sao tôi mãi chạnh lòng
Khi mùa về ráng đỏ bóng chiều phong
Tim se sắt cánh máu hồng tan vỡ
Phượng nhẹ nhàng nơi ấy biết hay không?

Tôi tưởng tình đã tàn theo tháng năm
Thời gian trôi bôi xóa vết thăng trầm
Đâu ai biết sóng cồn trong nỗi nhớ
Nắng hạ về tình giá buốt trong tâm

Tự ngày nào người – tôi thắt mối oan
Là bấy nhiêu nước mắt với mây ngàn
Phượng chiều nay sao xác xơ nhiều quá
Chắc tình xanh nay đã hóa võ vàng

Một lần thôi tôi xin cánh hoa xưa
Rồi mãi quên hình bóng của ngày mưa
Màu phượng cũ đã về khung trời mới
Phố chiều nay tan tác mảnh hoa thừa

Và vừa rồi là tập thơ tình mùa hạ nhẹ nhàng,cảm xúc,sâu lắng nhất với đầy đủ cung bậc cảm xúc mà tôi muốn gửi gắm đến trái tim, tâm hồn của các bạn. Hi vọng rằng các bạn cũng sẽ thích và yêu mến những dòng thơ tình mùa hạ ấy. Chúc các bạn xem thơ vui vẻ!

Theo Tapchivanhoc.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *