Phân tích nhân vật A Phủ trong tác phẩm Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài (có dàn ý và bài làm chi tiết)

Phân tích nhân vật A Phủ trong tác phẩm Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài (có dàn ý và bài làm chi tiết)

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài:

– Tác giả: Tô Hoài sinh năm 1920, tên khai sinh Nguyễn Sen, quê nội Kim Bài, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Đông. Là người có vốn hiểu biết sâu sắc phong phú về phong tục tập quán nhiều dân tộc khác nhau.

– Tác phẩm: viết năm 1952 in trong tập truyện Tây Bắc.

– Nhân vật: là nhân vật phụ trong tác phẩm, để lại nhiều ấn tượng bởi tính cách, qua đó phản ánh tính nhân đạo, hiện thực của tác phẩm.

2. Thân bài:

* Hoàn cảnh và số phận:

– cậu bé mồ côi cả cha lẫn mẹ, không có họ hàng thân thích

– lớn lên đi làm thuê

– vì đánh A Sử (con quan) A Phủ bị bắt trở thành người ở trừ nợ cho nhà thống lí Pá Tra

* Tính cách:

– bản lĩnh cứng cỏi, gan dạ:

+ không chịu ở cách đồng thấp

+ nắm vòng bạc đánh A Sử

+ đòi đi bắt hổ

+ chạy trốn

– cam chịu nô lệ:

+ đào hố chôn cột -> trói mình

+ khóc khi bị trói đứng

=> 2 nét tính cách tuy đối lập nhưng thống nhất qua đó phản ánh tính nhân đạo và hiện thực trong tác phẩm.

* Nghệ thuật:

– nghệ thuật trần thuật linh hoạt

– khắc họa nhân vật

– giọng văn nhẹ nhàng, tinh tế, đượm sắc màu phong vị dân tộc

– giàu hình ảnh, chất thơ

3. Kết bài:

Nêu cảm nhận bản thân, khẳng định giá trị tác phẩm.

phan tich nhan vat a phu - Phân tích nhân vật A Phủ trong tác phẩm Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài (có dàn ý và bài làm chi tiết)

Phân tích nhân vật A Phủ

Bài làm tham khảo

Nếu được hỏi về một trong những tác giả là ngòi bút lão làng trong nền văn học Việt Nam, có lẽ ta sẽ nhớ tới ngay Tô Hoài bởi những kiệt tác xuất sắc ông để lại, và còn bởi sức viết dồi dào, những đầu sách đạt kỉ lục về số lượng của ông. Đọc văn Tô Hoài ta như tìm thấy những phong vị vùng núi, quê hương, phong tục tập quán, như được mở mang thêm tri thức và hiểu biết. Đặc biệt hơn ta hiểu thêm về con người, tâm hồn, tình cảm, suy nghĩ và số phận của họ. Trong đó, không thể không nhắc tới nhân vật A Phủ trong truyện ngắn vợ chồng A Phủ của ông, đã để lại cho ta nhiều ấn tượng khó phai mờ.

Quả thực, đọc vợ chồng A Phủ, ta không chỉ đau đớn thay số kiếp của Mị, một cô gái vốn xinh đẹp, thuần khiết, như bông hoa ban trắng đang thời kì nở rộ đẹp đẽ và tràn đầy nguồn sống là thế. Nhưng lại trở thành một người đàn bà suốt ngày chỉ biết lo công việc đến nỗi lùi lũi “như con rùa nuôi trong xó cửa” không còn khát khao yêu đời, bản thân cũng chỉ như con trâu con ngựa, bị hành hạ đánh đập, cuộc sống không hề có tình yêu, như cỗ máy vô tri vô giác…

Xem thêm:  Anh (chị) suy nghĩ gì về việc “chuẩn bị hành trang vào thế kỉ mới”?

Không chỉ hiểu về Mị, ta còn biết tới một nhân vật, anh tên là A Phủ. A Phủ tuy chỉ là tuyến nhân vật phụ, không phải nhân vật số phận trung tâm như Mị. Nhưng cuộc sống của anh, số kiếp và trái tim anh cũng tương tự như Mị. Một người đàn ông thanh niên cũng tràn đầy nguồn tươi trẻ là thế, nhưng rồi cũng dần bị bào mòn theo thời gian.

A Phủ từ đầu không phải là một nhân vật sinh ra trong hoàn cảnh đói nghèo, anh cũng không phải người làng bên ấy, bố mẹ đẻ của A Phủ ở tận Háng-bla. Vì mọi người đều bị bệnh đậu mùa, nhiều người chết, gia đình A Phủ, em bố mẹ A Phủ cũng chết. May mắn thay A Phủ còn sống, cuộc sống của anh cũng không yên ổn, vì mất nơi nương tựa, nên bị người ta đem làm thứ bán đi để lấy tiền, đổi lấy thóc. Nhưng hồi ấy, A Phủ đã bộc lộ đúng bản chất của một chàng trai mạnh mẽ, tuy mới mười tuổi “nhưng A Phủ gan bướng, không chịu ở dưới cánh đồng  thấp, A Phủ trốn lên núi, lưu lạc đến Hồng Ngài” A Phủ lớn lên, vẫn giữ nguyên bản chất lương thiện và sự mạnh mẽ vốn có, anh “biết đúc lưỡi cày, biết đục cuốc, lại cày giỏi và đi săn bò tót rất bạo” “A Phủ khỏe, chạy nhanh như ngựa, con gái trong làng nhiều người mê, nhiều người nói: đứa nào được A Phủ cũng bằng được con trâu tốt trong nhà” qua đó cũng có thể nhận ra cuộc sống của A Phủ lúc đầu cũng thật tốt đẹp, một chàng trai như thế, luôn lương thiện, lại mạnh mẽ, bản lĩnh, dũng cảm lại có sức khỏe làm việc hơn người, anh xứng đáng có được một cuộc sống, tình yêu trọn vẹn. Nhưng, vì không cha, không mẹ, nên A Phủ cũng gặp nhiều khó khăn trong tình duyên. Ngày hôm ấy, không may anh gặp A Sử, hành động bản lĩnh, gan bướng của A Phủ “năm cái vòng cổ, kéo dập đầu xuống, xé vai áo, đánh tới tấp” cái vòng cổ này thanh niên trong làng ai chẳng sợ, vì nó là biểu tượng của người con nhà quan, con nhà quan có chức có quyền, ai dám làm gì họ. Nhưng A Phủ lại khác, không những dám đánh mà còn đánh đau, đánh “tới tấp” hành động quyết liệt, phản ứng dữ dội và mạnh mẽ như vậy, quả khiến người khác phải nể phục. Cũng bởi A Sử là kẻ sai, A Phủ làm mọi chuyện đều có lý và cái đúng riêng của nó.

Xem thêm:  Phân tích sức sống tiềm tàng của Mỵ và A Phủ

Nhưng số phận của một con người nhỏ bé, thấp cổ bé họng trong một xã hội còn nhiều hủ tục lạc hậu, chúa đất phong kiến được coi như vua, người đứng đầu thì A Phủ dù có thắng A Sử, nhưng “phép vua thua lệ làng” anh phải chịu những hình phạt hết sức dã man, tàn nhẫn, vô lý, vô nhân đạo. Khiến mỗi chúng ta khi đọc và cảm nhận đều thương a Phủ biết chừng nào, con người không cần biết phải trái đúng sai, chỉ dung túng cho thế lực có tiền, A Phủ bị lôi về nhà thống lí Pá Tra sử phạt, “bọn trai làng xô đến, chắp lạy lia lịa tên thống lí Pá Tra rồi quay lại đánh A Phủ. A Phủ quỳ chịu đòn, chỉ im như cái tượng đá” mỗi đợt lại có người “xô đến đánh” cứ như thế “suốt chiều, suốt đêm, càng hút càng tỉnh, càng đánh, càng chửi, càng hút” A Phủ như một bao cát, liên tục bị hành hạ nhẫn tâm, bị đối xử rẻ mạt, độc ác đến mức không có lương tâm, không biết phải trái đúng sai, cả hiện thực hồi ấy như bao trùm trong một bầu không gian của sự lạc hậu, u mê trong nhận thức.

Vốn là một chàng trai từ nhỏ đã bộc lộ một bản tính như vậy, lại có sức khỏe dồi dào, nhưng A Phủ cũng không thể vì thế mà thoát khỏi cái áp bức bóc lột tàn nhẫn gấp nghìn lần của chúa đất. Thống lí Pá Tra, xã hội phong kiến quần ngư tranh thực, u u mê mê, đã khiến một anh chàng vốn hiền lành, chất phác lại mạnh mẽ gan góc như thế. Giờ trở thành một con người cam chịu, nhẫn nhục, như một kẻ nô lệ không hơn không kém. Từ việc “A Phủ quỳ chịu đòn, chỉ im như cái tượng đá” rồi đào hố trôn mình. Và cũng không may trong một lần vì mải mê bẫy nhím, làm hồ bắt mất một con bò, A Phủ đã bị triệu tới, bị trói đứng một cách nhẫn tâm, anh cũng không phản kháng vẫn bị trói buộc như một kẻ nô lệ. Gặp Mị trong đêm đông giá rét, tất cả sự tàn nhẫn của bọn quan lại đã khiến một chàng trai như A Phủ “một dòng nước mắt lấp lánh bò xuống hai hõm má đã xám đen lại” cả thân thể đau đớn, cuộc đời có thể chấp hết, dòng nước mắt có thể hiểu như một sự cam chịu nhẫn nhục, chà đạp đến cùng cực, một giọt nước mắt như nhìn thấy được cái chết đang ngay trước mắt, A Phủ khóc không phải vì anh sợ chết, mà anh thấy không đáng khi sống một cuộc sống như thế này, một khát khao yêu đời, sẵn sàng chống lại cái cường hào ác bá, nay không thể làm gì khác, không được sống là chính mình, bị đối xử bất công vô lí mà vẫn khoanh tay đứng yên chịu đánh đập hành hạ. Tất cả cái hiện thực đã dồn vào dòng nước mắt của anh.

Xem thêm:  Nghị luận xã hội về văn hóa ứng xử của giới trẻ hiện nay

Nhưng, vốn dĩ mang trong mình bản lĩnh, ngay khi được Mị cắt dây trói, A Phủ dù đau đớn nhưng vẫn nghĩ tới cái chết có thể tìm đến, A Phủ vẫn cố gắng “quật sức vùng lên, chạy” giữa bóng tối, A Phủ không còn gì sợ hãi, bản lĩnh khiến anh băng qua cái bóng tối bao trùm, như thoát ra khỏi tất cả những rằng buộc, hủ tục trói buộc vô hình, bóng đen bao trùm lấy số phận mình để tìm về phía ánh sáng, cùng Mị.

Cùng nghệ thuật khắc họa nhân vật, giọng văn trần thuật linh động, đã cho ta một cái nhìn thật đẹp, tuy đau đớn nhưng vẫn mang đến ngọn lửa niềm tin ấm áp truyền vào lòng người đọc. Cảm ơn Tô Hoài, và có lẽ sẽ còn mãi A Phủ, một chàng trai tuyệt đẹp của núi rừng Tây Bắc sẽ còn sống mãi trong lòng bạn đọc muôn thế hệ.

Nguyễn Bích Ngọc

Lớp 12A1 – Trường THPT thị xã Nghĩa Lộ, Yên Bái

Check Also

hinh anh gai xinh hot girl cap 2 3 310x165 - Nghị luận về luận điểm: Thiên nhiên là bạn tốt của con người, con người cần yêu mến và bảo vệ thiên nhiên

Nghị luận về luận điểm: Thiên nhiên là bạn tốt của con người, con người cần yêu mến và bảo vệ thiên nhiên

Đề bài: Anh chị hãy viết bài nghị luận về luận điểm: Thiên nhiên là …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *