Em hãy kể về một kỉ niệm mà em nhớ nhất với cô giáo của mình

Em hãy kể về một kỉ niệm mà em nhớ nhất với cô giáo của mình

Hướng dẫn

Thầy cô là người dạy cho ta tri thức, người nuôi dưỡng thế giới tâm hồn và dạy bảo cho chúng ta những điều hay lẽ phải. Bằng những trải nghiệm thực tế của mình, em hãy kể về một kỉ niệm mà em nhớ nhất với cô giáo của mình.

I. Dàn ý chi tiết cho đề kể về một kỉ niệm với cô giáo

1. Mở bài

– Trong tuổi thơ của em, điều làm em hạnh phúc nhất đó là sự hiện diện của thầy cô và bạn bè.

– Ngoài những người thân trong gia đình thì thầy cô chính là người cha, người mẹ thứ hai của em.

– Thầy cô là người luôn chăm sóc và dõi theo chúng em từng bữa ăn cho đến giấc ngủ. Những kỉ niệm về thầy cô luôn ngập tràn trong tâm trí của em.

2. Thân bài

– Bối cảnh:

+Đó là buổi khai giảng đầu tiên khi em vào lớp một, mọi thứ đều xa lạ.

+ Em đã nép sau lưng của mẹ, rụt rè và nhút nhát.

+ Ngày đầu đến lớp với bao điều mới lạ, những người bạn em chưa từng được gặp, cảm xúc bồi hồi đến khó tả.

– Kỉ niệm lần đầu tiên gặp cô giáo chủ nhiệm:

+ Sau buổi khai giảng kết thúc, tất cả các bạn học sinh đều trở về lớp của mình. Mẹ đưa em vào lớp và cho em ngồi ở bàn thứ hai.

+ Một lúc sau, cô giáo chủ nhiệm cũng bước vào lớp, đây là người sẽ dìu dắt chúng em trong thời gian sắp tới.

Xem thêm:  Soạn Bài Tìm Hiểu Yếu Tố Biểu Cảm Trong Văn Nghị Luận

+ Cô mặc một chiếc áo dài màu trắng, dáng người của cô nhỏ nhắn và đặc biệt là nhìn cô rất hiền.

+ Giọng nói ấm áp và nụ cười của cô đã mang đến cho em cảm giác rất gần gũi, tựa như một người mẹ trong gia đình nhiều đứa con nhỏ vậy.

+ Cô giáo em tên là Hoa, cô lúc nào cũng tươi cười rạng rỡ như những bông hoa đang khoe sắc thắm ngoài kia.

+ Buổi học đầu tiên của em diễn ra thật êm đềm và vui vẻ.

+ Cho đến bây giờ em vẫn ghi nhớ lời của một bài hát: “Ngày đầu tiên đến lớp, cô giáo như mẹ hiền, em bây giờ cứ ngỡ cô giáo là cô tiên…”.

– Những hành động ân cần của cô:

+ Những buổi học sau đó, cô bắt đầu hướng dẫn chúng em viết chữ và tập đọc. Cô giáo cầm tay em và dạy em viết những chữ đầu tiên.

+ Cảm xúc của em lúc đó rất hạnh phúc và ấm áp, cô giống như người mẹ thứ hai của em.

+ Em tự hứa sẽ luôn chăm ngoan và học hành tiến bộ để đền đáp công ơn dạy dỗ của cô giáo.

3. Kết bài

– Nêu cảm nghĩ của em về cô giáo

+ Cô Hoa chính là người mẹ hiền mà em vẫn nhớ mãi cho đến tận bây giờ.

+ Cho dù em không được học lớp của cô nữa nhưng em vẫn luôn ghi nhớ những lời cô dạy.

+ Sau này lớn lên, em cũng sẽ trở thành một cô giáo dịu dàng và hiền từ giống như cô Hoa.

Xem thêm:  Cảm nghĩ của em về nhân vật Nguyễn Du và Thúy Kiều Qua hai câu thơ

II. Bài tham khảo cho đề kể về kỉ niệm với cô giáo của em

Trong tuổi thơ của em, điều làm em hạnh phúc nhất đó là sự hiện diện của thầy cô và bạn bè. Ngoài những người thân trong gia đình thì thầy cô chính là người cha, người mẹ thứ hai của em. Thầy cô là người luôn chăm sóc và dõi theo chúng em từng bữa ăn cho đến giấc ngủ. Những kỉ niệm về thầy cô luôn ngập tràn trong tâm trí của em.

Đó là buổi khai giảng đầu tiên khi em vào lớp một. Ngày khai giảng hôm ấy, mọi thứ với em đều xa lạ. Em đã nép sau lưng của mẹ, rụt rè và nhút nhát. Ngày đầu đến lớp với bao điều mới lạ, những người bạn em chưa từng được gặp, cảm xúc bồi hồi đến khó tả.

Sau buổi khai giảng kết thúc, tất cả các bạn học sinh đều trở về lớp của mình để học buổi học đầu tiên. Mẹ đưa em vào lớp và cho em ngồi ở bàn thứ hai. Một lúc sau, cô giáo chủ nhiệm cũng bước vào lớp. Đây chính là cô giáo chủ nhiệm của em – người sẽ dìu dắt chúng em trong thời gian sắp tới. Cô mặc một chiếc áo dài màu trắng, dáng người của cô nhỏ nhắn và đặc biệt là nhìn cô rất hiền. Giọng nói ấm áp và nụ cười của cô đã mang đến cho em cảm giác rất gần gũi, tựa như một người mẹ trong gia đình nhiều đứa con nhỏ vậy. Sau đó, cô bắt đầu giới thiệu về bản thân mình và cho cả lớp tự giới thiệu, làm quen với nhau. Cô giáo em tên là Hoa, cô lúc nào cũng tươi cười rạng rỡ như những bông hoa đang khoe sắc thắm ngoài kia.

Xem thêm:  Hãy kể tóm tắt truyện Cây Bút Thần

Buổi học đầu tiên của em diễn ra thật êm đềm và vui vẻ. Cho đến bây giờ em vẫn ghi nhớ lời của một bài hát: “Ngày đầu tiên đến lớp, cô giáo như mẹ hiền, em bây giờ cứ ngỡ cô giáo là cô tiên…”. Những buổi học sau đó, cô bắt đầu hướng dẫn chúng em viết chữ và tập đọc. Em vẫn nhớ buổi sáng hôm ấy cô giáo cầm tay em và dạy em viết những chữ đầu tiên.Cảm xúc của em lúc đó rất hạnh phúc và ấm áp, cô giống như người mẹ thứ hai của em vậy. Em tự hứa sẽ luôn chăm ngoan và học hành tiến bộ để đền đáp công ơn dạy dỗ của cô giáo.

Cô Hoa chính là người mẹ hiền mà em vẫn nhớ mãi cho đến tận bây giờ. Cho dù em không được học lớp của cô nữa nhưng em vẫn luôn ghi nhớ những lời cô dạy. Sau này lớn lên, em cũng sẽ trở thành một cô giáo dịu dàng và hiền từ giống như cô Hoa.

Theo Tapchivanhoc.com

Check Also

truong 310x165 - Soạn bài Ông Đồ của nhà thơ Vũ Đình Liên

Soạn bài Ông Đồ của nhà thơ Vũ Đình Liên

Ông Đồ của nhà thơ Vũ Đình Liên là một trong những sáng tác hiếm …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *