Dựa vào văn bản Kiều ở lầu Ngưng Bích, em hãy kể lại tâm trạng của Thuý Kiều, có sử dụng yếu tố miêu tả và miêu tả nội tâm

By

Dựa vào văn bản Kiều ở lầu Ngưng Bích, em hãy kể lại tâm trạng của Thuý Kiều, có sử dụng yếu tố miêu tả và miêu tả nội tâm

Bài làm

Sau khi bị Mã Giám Sinh lừa gạt, bị Tú Bà ép tiếp khách làng chơi, Thuý Kiều đau đớn, tủi nhục tìm đến cái chết. Tú Bà sợ mất vốn vội khuyên can, vờ hứa hẹn sẽ gả nàng cho một người tử tế. Mụ đưa Kiều ra sống ở lầu Ngưng Bích, thực chất là giam lỏng, lập mưu buộc nàng sống cảnh “ cuộc vui suốt tháng; trận cười thâu đêm “.

Lầu Ngưng Bích là chiếc lầu hoang vắng, nằm trơ trọi giữa bốn bề mênh mông trời nước. Nó cao ngất nghểu, đứng trên lầu như sắp với được mặt trăng. Từ trên lầu nhìn ra chỉ thấy những dãy núi mờ xa, những cồn cát bụi bay mù mịt. Thuý Kiều sống ở đó, sớm làm bạn với trời mây, đêm làm bạn với ngọn đèn, thui thủi một mình một bóng.

Cô đơn, Thuý Kiều nhớ tới Kim Trọng, người đã cùng nàng thề nguyền gắn bó rồi chính nàng đã phụ lời nguyền. Giờ này chắc hẳn Kim Trọng vẫn đang chờ mong tin tức của nàng, đâu biết rằng nàng đã phải bán mình vào nơi nhơ bẩn, một mình bơ vơ nơi góc biển chân trời. Nàng đau đớn nghĩ, tấm lòng son trong trắng dành cho Kim Trọng nay đã bị dập vùi hoen ố, biết bao giờ gột rửa cho sạch mà còn mong xứng đáng với chàng ?

Xem thêm:  Soạn bài Truyện Kiều của tác giả Nguyễn Du
Loading...

Buồn thương, Kiều nhớ đến cha mẹ. Nàng thương cha xót mẹ sáng chiều tựa cửa trông ngóng tin con. Nàng xót xa nghĩ, lúc cha mẹ tuổi già sức yếu lẽ ra mình phải ở bên để đỡ đần, phụng dưỡng thì nay lại phải xa xôi cách biệt. Nàng tự hỏi, không biết giờ đây ai đang chăm sóc cha mẹ, ai là người trời nóng bức thì quạt cho cha mẹ ngủ, trời lạnh giá thì vào nằm trước trong giường cho ấm chiếu chăn để cha mẹ được yên giấc? Kể từ ngày xa cha mẹ đến nay đã mấy mùa mưa nắng. Quê nhà chắc đã nhiều sự đổi thay. Cha mẹ mỗi ngày thêm già yếu, mà con thì lưu lạc xứ người… Nghĩ đến đây, lòng nàng vô cùng đau đớn, nghĩ mình đã phụ công sinh thành nuôi dưỡng.

Buồn bã, nàng trông ra cửa biển. Chiều buông, cả một vùng nước non bát ngát, hoang vắng. Xa xa, thuyền ai thấp thoáng lúc ẩn, lúc hiện. Thuyền ơi đi về đâu ? Nàng ngước nhìn lên ngọn thác, ngọn nước vừa đổ xuống xô đẩy cánh hoa lạc loài tan tác trôi xuôi. Hoa ơi trôi về đâu ? Nàng trông sang nội cỏ, chân mây, mặtđất… Tất cả, tiếp nối nhau thành một màu xanh rợn ngợp. Cuối cùng, nàng trông xuống mặt duềnh. Ngọn gió thổi mạnh cuốn theo sóng biển ầm ầm, thét gào xung quanh như một dự báo hãi hùng về số phận, cuộc đời nàng.

Xem thêm:  Phân tích truyện “Bố của Xi -mông” của Mô-pa-xăng

You may also like

DMCA.com Protection Status